Giỏ hàng hiện tại chưa có sản phẩm nào!
Người già thật khó hiểu?
Ông bà bố mẹ có nhiều cái ý nghĩ thật là lạ. Họ thích áp đặt suy nghĩ của mình vào con cháu, mong muốn chúng làm theo ý của mình. Nhưng thử hỏi, khi họ trẻ, họ có làm theo những điều mà “người lớn” muốn không?
Sự áp đặt từ những người đi trước
Cả khi còn nhỏ lẫn bây giờ, mình đều bắt gặp những câu như:
- “Ngày xưa bố mẹ khổ lắm, nên con phải cố gắng mà học hành, đừng có mơ mộng hão huyền.”
- “Không làm theo lời người lớn sau này sẽ hối hận.”
- “Bố mẹ từng trải qua rồi, con cứ nghe đi rồi sẽ thấy.”
Những câu nói ấy có phần đúng, nhưng cũng có phần áp đặt. Bố mẹ, ông bà có những kinh nghiệm của riêng họ, nhưng thế giới bây giờ đã khác rất nhiều. Cách họ nhìn nhận vấn đề không giống mình, cách mình suy nghĩ cũng chẳng trùng khớp với họ. Nhưng sao họ vẫn cứ khăng khăng rằng chỉ có con đường của họ mới là đúng?
Cố gắng thấu hiểu nhưng vẫn là câu “Người già thật khó hiểu?”
Mình đã thử rất nhiều lần để thấu hiểu bố mẹ hơn. Tại sao họ lại cấm mình làm điều này? Vì sao họ lại sợ hãi những điều mà mình cảm thấy rất bình thường? Nhưng càng tìm hiểu, mình lại càng thấy mâu thuẫn.
Ngày trẻ, họ cũng từng có những khát khao, hoài bão. Họ cũng từng nổi loạn, từng cãi lại ông bà vì không muốn bị áp đặt. Nhưng khi đến lượt họ làm cha mẹ, họ lại hành xử giống hệt như những gì họ từng phản đối. Cái vòng lặp ấy cứ tiếp diễn, hết thế hệ này đến thế hệ khác.
Kinh nghiệm – Gánh nặng hay món quà?
Bố mẹ bảo vệ mình khỏi sai lầm, vì họ từng mắc sai lầm. Ông bà khuyên răn mình, vì họ không muốn mình chịu khổ như họ từng trải qua. Hóa ra, tất cả những sự “khó hiểu” ấy chỉ là một cách yêu thương theo cách của người lớn. Nhưng vấn đề là, con cái vẫn cứ vấp phải sai lầm, dù được cảnh báo trước.
Là do chúng ta bướng bỉnh hay vì có những bài học chỉ có thể tự trải nghiệm mới hiểu?
Cái vòng lặp bất tận
Chợt nghĩ, liệu sau này khi mình làm cha mẹ, mình có lặp lại điều này với con cái mình không? Có khi nào một ngày nào đó, con mình cũng thốt lên: “Bố mẹ thật khó hiểu!” và cảm thấy bế tắc như mình bây giờ?
Có lẽ, đến một lúc nào đó mình cũng sẽ nhận ra: Khi yêu thương đủ lớn, người ta sẽ lo lắng nhiều hơn. Và khi lo lắng nhiều hơn, người ta sẽ muốn kiểm soát. Vấn đề không phải là thế hệ nào đúng hay sai, mà là cách chúng ta lắng nghe và thấu hiểu nhau hơn.
Tóm lại, người già có thật sự khó hiểu không?
Câu trả lời là có, nhưng chỉ khi chúng ta chưa thực sự hiểu họ. Và cũng như vậy, người trẻ cũng “khó hiểu” trong mắt thế hệ đi trước. Quan trọng nhất, đừng để sự khác biệt này tạo ra khoảng cách, mà hãy biến nó thành cầu nối để hiểu nhau hơn.
Để lại một bình luận